Người Bắc Kỳ vô tội

Anh em VNCH (Việt Nam Cộng Hòa), và anh em Nam nói chung, luôn nghĩ người Bắc kỳ là nguyên nhân của việc Sài gon thất thủ, mình cần gõ đôi dòng.

Mình xài từ “Người bắc kì chúng tôi” ngụ ý cá nhân, chứ ko phải đại diện cho anh em Bắc Kì thần thánh.

Mình nói ngay, Không, không và không.

Người Bắc kì chúng tôi cả đời sống trong lũy tre, ngơ ngác và hiền lành, chúng tôi lười, thích nằm ngủ dưới gốc gạo, thích ngồi ngắm sông từ triền đê, đôi khi chúng tôi ra sân đình ngồi bắt chấy cho nhau.

Nam kì là 1 nơi xa xăm, không ai biết và ko ai quan tâm.

Lịch sử dải đất này luôn chia- cắt, từ ngàn năm, bắc kì thuộc Trung Hoa, trung kì đất Chăm pa, Nam kì đất Khơ me.

Lịch sử, luôn đánh nhau liên miên, từ Trịnh-Nguyễn phân tranh, đến Quang trung – Nguyễn Ánh.

Rồi Pháp chiếm Nam kì, người Nam kì có thể xin vào công dân Pháp, người Annam và Bắc kì ko có biệt đãi này. Pháp nhận ra dải đất này các tộc người không hoàn toàn đồng nhất, chia dải đất này làm 3 phần : bắc kì (Tonkin) – Annam (trung kì) – Cochinchine (namkì) .

Rồi liên bang Đông Dương tan rã bằng trận thắng Pháp ở điện biên, bắc kì 1 lần nữa rơi vào vòng cương tỏa của Trung Hoa.

Lúc này Nam – bắc chia đôi, con sông bến hải chia đôi đất nước, và chia đôi ý thức hệ. Tư Sản hãy vào Nam, Cộng sản mời ra bắc.

390 ngày để bà con khác ý thức hệ di chuyển, chuyện này là thường quá thường, người Nam Kì theo cộng sản bùng ra bắc, anh em Bắc ghét cộng sản hướng vào Nam.

Sau này, anh em chống cộng hữu hiệu nhất ở Nam kì, toàn Bắc 54 mà người Nam kì kêu bằng bắc kì 9 nút. và anh em cộng sản chiến đấu tàn bạo nhất, chính là anh em Nam đã tản cư ra Bắc, và hỡi ôi, anh em vòng lại đánh ngược Nam kì.

Anh chị Nam kì cần nhớ, người Bắc Kì chúng tôi ko quen thổ nhưỡng, cũng không biết đường, bị trói với hiệp định Geneva, chúng tôi không thể và không có khả năng tham chiến ở Nam kì.

Quan trọng nhất, người Bắc Kì chúng tôi là những người thiện lành, chúng tôi yêu lũy tre thôn đoài, nương dâu xóm bãi, cối đá và con đò, triền đê và khói chiều, tuyệt nhiên chúng tôi không có lí do để vào đánh Miền nam.

Chúng tôi bị lừa, mà thôi.

À mà tộc Việt, có khi nào không bị Lừa?

Tôi thì tin, khi kí Geneva, cả Hồ chí Minh và Ngô đình Diệm, đều có ý tôn trọng, và tình thế có vẻ đổi ngược 1 chút, ông Hồ thích Mĩ, và ông Diệm ghét Mĩ.

Cần nhớ, mạng ông Hồ do OSS cứu, OSS là tiền thân của CIA, đội “con nai oss” của Mĩ đã nhảy dù để huấn luyện việt minh đánh nhật, và thấy ông Hồ đã nằm liệt, họ đã tiêm và cứu dc mạng ổng, và ổng yêu đến nỗi, tuyên ngôn độc lập trích dẫn luôn của Mĩ.

Ông Diệm thì ghét Mĩ, vì là quan triều Nguyễn, ae quan lại thường ghét ngoại bang và hỡi ôi ghét luôn cả Pháp, nếu 2 lãnh tụ này đổi chỗ cho nhau, tôi gần chắc Bắc – Nam đã không huynh đệ tương tàn.

Và chúng tôi bị lừa, ở bắc kì khi bác Duẩn tiếm quyền bác Hồ, thì Nam kì giết bác Diệm, lúc này, thì Lê Duẩn, 1 người Quảng trị cả đời sống ở Sài gọn nhận ra, ảnh phải đánh Sài gòn bằng mọi giá, dù phải đốt cháy cả dãy trường sơn.

Người Bắc kì chúng tôi vẫn ngu ngơ và thiện lành, chúng tôi không biết miền nam ở phương nào và cũng không biết cái gì đang xảy ra ở đó, chúng tôi chỉ loanh quanh lũy tre, bê mâm ra sân đêm trăng sáng, khề khà chén rượu với con cá mò đc khi tát vũng ban chiều.

Ai đó đã thổi vào chúng tôi rằng có 1 Sài Gòn cực khổ đang rên xiết dưới gót giày đinh Mĩ. và chúng tôi tin hoặc bị bắt phải tin.

Viện trợ từ liên xô và trung quốc, là hoàn toàn dành cho bắc kì, phe XHCN, và nếu bác Duẩn tôn trọng Geneva, chúng tôi đã giàu chứ không đói méo mồm.

Mọi hàng viện trợ, hỡi ôi, chúng tôi phải thồ vào Nam, nơi đó có anh em Nam kì theo cộng sản, các anh quả nhiên là hung thần, đánh liều mình như thể thuộc về thế giới khác vậy.

Làm gì có thằng Bắc kì nào chui được vào cái lỗ chuột ở địa đạo Củ chi? cũng không có thằng Bắc kì nào lặn được trong sình lầy Bến tre, Cần giuộc…

Người bắc kì chúng tôi ko chịu đc muỗi U minh, cũng không chèo thuyền chui được trong rừng tràm rừng đước.

Những người tham chiến trong Nam mà đi từ Bắc, chính là anh em Nam kì tập kết, chứ chúng tôi vô can.

Việc của chúng tôi, là cõng hàng viện trợ Nga Tầu vào Nam, họ xui chúng tôi xẻ dọc Trường sơn, đc cái gì chúng tôi cõng vào cho anh em nam sản, chúng tôi đi vòng vèo bên Lào, Căm và tuyệt đối không dám mò vào đất Namki, đơn giản là chúng tôi sẽ lạc và chết nhanh thôi. bắc kì chúng tôi chết nhiều nhất ở con đường này, do bom, do bệnh.

1968, từ Huế đến Sài gòn, anh em Nam sản đánh như lên đồng, hoàn toàn không có thằng Bắc kì nào, Hanoi chúng tôi vẫn yên ổn ko ăn bom.

1972, Bác Duẩn đã xài 1 phép thử, công nhiên đẩy anh em bắc kì bơi qua sông đánh quảng trị, 100 anh bơi, chỉ có 01 anh về, người Bắc kì chúng tôi chết tắc cả sông Thạch Hãn.

Lúc này, Hanoi ăn bom tối tăm mặt mũi. Phép thử đã nói lên 1 điều chắc chắn, xé Geneva là bắc kì ăn ngập mồm bom.

Nếu cần con số, anh chị hãy lục danh sách mẹ VN anh hùng, các mẹ trong Nam gấp 3 các mẹ ngoài Bắc, là anh chị biết anh em Nam kì cộng sản là lực lượng chính cầm súng và chết, anh em bắc kì thiện lành chỉ khuân hàng tiếp tế mà thôi.

Và cuối cùng anh em Nam sản đã thắng, anh em VNCH thua, họ thua do quá ỉ lại vào Mĩ và mình tin, vì được mĩ trả lương để đánh, anh em đã ăn tiền và nghĩ mình là lính đánh thuê chứ không phải bảo vệ tổ quốc trước những người cộng sản, và khi Mĩ đi, anh em đã không đủ sắt máu để bắn vỡ tung mũ cối đồng bào.

Vào cái ngày định mệnh 4/1975, mình xem vài clip cuối cùng, thì toàn anh em Bắc Kỳ 9 nút đang tử – thủ.

Máy bay tàu biển mĩ được trang bị cho anh em VNCH, đều đc trưng dụng để chở gia đình họ đi di -tản…. hỡi ôi…

Và nhiều đến nỗi nhân viên hàng không mẫu hạm Mĩ phải đẩy máy bay xuống biển để có chỗ đỗ cho máy bay anh em khác hạ.

Với không quân lẫn hải quân vượt trội, nếu anh em VNCH có bản lĩnh chơi khô máu, chất hàng lên máy bay mà chiến, thì Saigon còn lâu mới sụp. ..

Rất tiếc, Mĩ đã không trang bị đc cho anh em lòng can đảm như phe Nam Sản.

Ông trẻ mình, 1 người bắc kì, đã từ chối 1 căn nhà mặt đường quận gì đó, ổng phải viết đơn để không nhận, để chuồn về bắc kì.

Bất kì người Bắc Kì có lương tâm nào, khi đến Sài gòn, đều nhận ra, saigon không rên xiết dưới gót giày mĩ, và giải ngũ để về, chúng tôi cũng ko ham adua ăn cướp.

Nam kì cộng hòa, đã bị mất bởi người Nam kì cộng sản, người Bắc kì thiện lành chúng tôi không liên quan, chúng tôi chỉ bị lợi dụng cho những âm mưu của những lãnh tụ sắt máu.

Sự thực, sau ngày định mệnh 4/75 , Bắc kì chúng tôi đói méo mồm, ăn cấm vận và vì ae đánh Căm, chúng tôi bị người Trung hoa đánh khắp các tỉnh phía bắc, hỡi ôi, chúng tôi có làm gì đâu ?? hỡi anh em Nam kì cộng sản ?? chính anh em đã gây tội nghiệt và người lãnh, là người Bắc kì thần thánh thiện lành.

Thậm chí 1988, Bắc kì chúng tôi gặp nạn đói. thật sự, chúng tôi bị các anh Nam kì cộng sản hại, chứ bản thân chúng tôi không có ham hố đánh nhau.

Giờ nam – bắc đã hết phân li, non sông 1 dải, tôi cần thanh minh 1 chút cho người Bắc kì thần thánh chúng tôi, những người thiện lành yêu bến nước con đò, bao lâu chịu tiếng oan là quân ăn cướp.

Không, chúng tôi không ăn cướp của ai, hỡi anh em Nam Kì, chính anh em tự phang nhau đó.

Người Bắc kì thiện lành chúng tôi không bao giờ chơi khô máu như anh em Nam kì cộng sản.

Sưu tầm
Pín vs Kền kền

Leave a comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *