What is dead may never die!

Tôi nhớ rất rõ cái cảm giác lúc coi tập 3 của mùa 8 Game of Thrones. Khung cảnh tối thui mịt mù của trận Winterfell làm mỏi hết cả mắt, ai mà coi được bản có HDR thì mới chịu đựng nổi. Nhưng ngay khoảnh khắc Dạ Vương tiến về phía Bran Stark, tôi biết Theon Greyjoy chuẩn bị tiêu đời. Anh ta cầm cây giáo xông lên một cách vô vọng tuyệt vọng và ngu ngốc nhất có thể. Cảnh đó kết thúc bằng một nhát đâm chí mạng. Máu túa ra. Theon gục xuống nền tuyết trắng.

Tôi ngồi thừ ra nhìn màn hình. Tôi không khóc vì thương xót Theon. Tôi rùng mình vì một sự giải thoát. Theon đã chết. Cuối cùng anh ta cũng được chết một cái chết trọn vẹn nhất.

Nhiều người coi phim thường chửi rủa Theon. Họ ghét cay ghét đắng nhân vật này từ những mùa đầu tiên. Họ gọi anh ta là kẻ phản phúc vô ơn, một thằng hèn nhát không có xương sống, một con chó hoang cắn lại cánh tay đã cưu mang mình. Khán giả hả hê khi thấy anh ta bị Ramsay Bolton hành hạ xẻo thịt. Họ vỗ tay khi anh ta bị đánh bầm dập. Nhưng nếu nhìn đủ sâu vào hướng mà George R. R. Martin và hai nhà sản xuất phim nhào nặn nhân vật này, tôi cá là bạn sẽ thấy Theon Greyjoy sở hữu một đường dây phát triển nhân vật (character arc) phức tạp và đẫm máu nhất trong toàn bộ lịch sử truyền hình.

Alfie Allen phải nói là diễn vai này quá đỉnh. Diễn đến mức tôi tin rằng anh ta thực sự bị bẻ gãy linh hồn từ bên trong. Theon không phải là anh hùng như Jon Snow. Cậu ta không có cái đầu xuất chúng như Tyrion Lannister hay sự may mắn của Daenerys. Theon là một con người trần trụi với đầy rẫy khuyết điểm thảm hại. Và chính những khuyết điểm đó làm cho tôi thấy anh ta chân thật nhất.

Để hiểu được cái kết của Theon, tôi phải lôi bạn quay ngược lại ngày đầu tiên ở Winterfell. Theon xuất hiện ngay từ tập một với nụ cười ngạo nghễ và thái độ cợt nhả. Cậu ta đi theo Robb Stark, săn sói, tán tỉnh con gái nhà lành và tỏ ra mình là một tay chơi chính hiệu. Nhưng tất cả chỉ là một lớp vỏ bọc hoàn hảo cho một đứa trẻ bị bắt cóc.

Đừng quên thân phận thật của cậu ta. Theon là con tin. Hồi đó Balon Greyjoy làm phản, bị Vua Robert Baratheon và Ned Stark đập cho tơi bời. Hai người anh ruột của Theon bị giết. Theon là đứa con trai cuối cùng bị lôi đi khỏi quê nhà Quần đảo Sắt khi mới mười tuổi. Ned Stark mang cậu về nuôi dạy như con. Người ta nhìn vào thì nói nhà Stark nhân từ, nuôi dưỡng con kẻ thù ăn học đàng hoàng, cho mặc lụa là gấm vóc, cho học kiếm thuật chung với cậu cả Robb. Nhưng bạn thử đặt mình vào vị trí của một đứa trẻ mười tuổi xem. Đêm nào đi ngủ cũng biết rõ một sự thật cay đắng. Cái ông chú Ned Stark với khuôn mặt nghiêm nghị khắc khổ kia, người dạy mình cách vung kiếm, người ăn chung bàn với mình, chính là người sẽ tự tay chặt đầu mình nếu ông nội ở quê nhà manh động. Thanh đại kiếm Ice bự chà bá của Ned Stark luôn lơ lửng trên cổ Theon. Cậu ta sống trong sự kề cận của cái chết mỗi ngày.

Theon luôn khao khát được công nhận. Cậu ta muốn làm một người nhà Stark. Cậu ta thương Robb như anh em ruột. Nhưng phu nhân Catelyn Stark chưa bao giờ nhìn cậu bằng ánh mắt thiện cảm. Jon Snow thì có vẻ khinh khỉnh vì xuất thân của cậu. Còn người dân phương Bắc thì luôn xì xào sau lưng về một thằng nhóc sinh ra từ biển cả nhưng lại ăn bám trên đất liền. Theon cô độc ngay giữa những bữa tiệc ồn ào nhất của Winterfell. Sự cợt nhả, thói trăng hoa và những lời nói xóc óc chỉ là cách cậu ta gồng lên để che giấu sự bất an tột độ. Cậu ta sợ bị bỏ rơi. Cậu ta sợ bị quên lãng.

Sự khao khát được thuộc về một nơi nào đó đẩy Theon vào bi kịch đầu tiên khi Robb Stark xưng vương. Robb cử Theon về quê nhà Quần đảo Sắt để thuyết phục cha mình là Balon Greyjoy mang thuyền đi đánh nhà Lannister. Tôi nhớ ánh mắt hớn hở của Theon lúc đứng trên mũi tàu nhìn về phía Pyke. Cậu ta lầm tưởng mình đang trở về như một người hùng. Cậu ta mặc bộ đồ lộng lẫy nhất, đeo sợi dây chuyền vàng chóe trên cổ, nghĩ rằng cha sẽ dang tay ôm chầm lấy mình.

Nhưng thực tế đã tát thẳng vào mặt Theon một cú đau điếng.

Balon Greyjoy nhìn đứa con trai độc nhất của mình bằng nửa con mắt. Lão sờ vào lớp vải nhung trên áo Theon rồi buông lời mỉa mai cay độc. Lão nói Theon đã trở thành một con chó ngoan của nhà Stark. Lão khinh bỉ sợi dây chuyền vàng của Theon vì nó được mua bằng tiền chứ không phải giành được bằng việc giết chóc. Khái niệm Trả Bằng Giá Sắt (Paying the Iron Price) của dân Quần đảo Sắt đập nát cái tôi của Theon.

Khó chịu hơn nữa là sự xuất hiện của Yara (hay Asha trong truyện). Người chị gái mạnh mẽ, cơ bắp, thô lỗ, nhai thịt uống rượu như đàn ông và chỉ huy một hạm đội khét tiếng. Yara mới là người kế vị mà Balon tự hào. Theon bị tước đoạt mọi thứ chỉ trong vài phút đứng giữa lâu đài ẩm mốc đầy mùi cá chết đó. Cậu ta nhận ra một sự thật tàn nhẫn. Bản thân không phải người nhà Stark, cũng chẳng còn là người nhà Greyjoy nữa. Theon đứng chênh vênh giữa hai thế giới và bị cả hai thế giới chối bỏ.

Chính lúc này, khao khát được chứng tỏ bản thân biến thành nọc độc. Khi Balon quyết định đánh úp phương Bắc thay vì giúp Robb Stark, Theon đứng trước ngã ba đường. Một bên là người anh em kết nghĩa đã tin tưởng giao phó nhiệm vụ. Một bên là người cha ruột máu mủ đang nhìn mình bằng ánh mắt khinh miệt. Theon đã chọn sai. Sự yếu đuối và khát khao quyền lực mù quáng đã dẫn dắt cậu ta viết một lá thư cảnh báo cho Robb rồi lại tự tay đốt nó đi dưới ngọn nến le lói. Phân cảnh đó Theon rớt nước mắt. Đó là giọt nước mắt cuối cùng của một chút lương tri còn sót lại trước khi cậu ta lao xuống vực thẳm.

Trận đánh úp Winterfell là một vết nhơ không thể gột rửa. Khán giả căm phẫn khi Theon đem vài chục tên cướp biển vào chiếm lấy tòa lâu đài không có quân phòng thủ. Cậu ta ra oai, đi lại nghênh ngang, xưng danh là Lãnh chúa Winterfell. Nhưng nhìn kỹ lại đi, sự thùng rỗng kêu to đó bộc lộ rõ nhất sự thảm hại. Theon không có tố chất lãnh đạo. Đám lính Quần đảo Sắt chẳng coi cậu ta ra gì. Bọn chúng nhổ toẹt vào mệnh lệnh của Theon.

Đỉnh điểm của sự tàn nhẫn và hèn nhát nhất là lúc Theon chém đầu hiệp sĩ già Ser Rodrik Cassel. Rodrik là người từng dạy Theon cầm kiếm. Ông nhổ nước bọt vào mặt Theon, gọi cậu ta là kẻ phản trắc. Tiếng hô vang giận dữ của người dân Winterfell ép Theon vào chân tường. Cậu ta không muốn giết Rodrik. Ánh mắt Theon lúc đó dao động và đầy sợ hãi. Nhưng vì cái sĩ diện hão của một tên thủ lĩnh tự phong, vì sợ đám lính khinh thường, Theon vung kiếm. Nhát chém đầu tiên không đứt. Nhát thứ hai cũng không. Theon phải chặt đi chặt lại trong sự hoảng loạn tột độ, máu văng tung tóe lên mặt, tiếng xương vỡ lạo xạo. Cảnh quay đó không hào hùng chút nào, nó buồn nôn và thê thảm. Nó lột trần sự bất lực của một kẻ cố mặc chiếc áo quá khổ.

Rồi đến cái chết của hai đứa trẻ nông dân bị Theon đốt cháy để giả làm Bran và Rickon. Hành động đó đẩy Theon vượt qua lằn ranh của sự độc ác. Cậu ta giết người vô tội chỉ để che đậy sự bất tài của mình. Cậu ta ngồi trong phòng ngủ của Ned Stark, xung quanh là bóng tối, ánh mắt trống rỗng và đầy ám ảnh. Theon biết mình đã mất tất cả. Cậu ta không bao giờ còn đường lùi nữa.

Sự sụp đổ của Theon đến như một hệ quả tất yếu. Khi đội quân của nhà Bolton bao vây Winterfell, Theon bị chính đám lính của mình đánh ngất xỉu và giao nộp. Đó là sự trừng phạt đầu tiên, nhưng chỉ mới là khúc dạo đầu cho chuỗi ngày địa ngục kinh hoàng nhất mà một nhân vật truyền hình phải gánh chịu.

Ramsay Bolton xuất hiện. Hắn không đơn thuần là một kẻ giết người, hắn là một ác quỷ thích tra tấn tâm lý. Ramsay đã bẻ nát Theon Greyjoy theo cách tàn nhẫn nhất mà con người có thể tưởng tượng ra. Những cảnh phim trong ngục tối của Dreadfort thực sự làm tôi ám ảnh một thời gian dài. Ramsay đánh đập Theon, lột da ngón tay ngón chân, lừa gạt Theon trốn chạy rồi lại bắt về, cho hy vọng rồi dập tắt nó. Hắn băm vằm tâm trí của Theon ra làm trăm mảnh.

Bi kịch đỉnh điểm là khi Ramsay thiến Theon. Đối với một kẻ luôn tự hào về khả năng giường chiếu và coi đó là bản ngã đàn ông duy nhất của mình, việc mất đi bộ phận sinh dục là dấu chấm hết cho con người mang tên Theon Greyjoy. Hắn tước đoạt sự tự tôn cuối cùng của cậu ta. Ramsay bắt Theon ăn thịt sống, ngủ chung với bầy chó săn, và gọi cậu ta bằng cái tên rác rưởi Reek (Gã Bốc Mùi).

Bạn thử để ý cách Alfie Allen diễn vai Reek xem. Anh ta khòm lưng xuống, ánh mắt lấm lét đảo quanh liên tục, giọng nói run rẩy nấc nghẹn, luôn cúi đầu và thu người lại nhỏ bé nhất có thể. Reek sợ tiếng bước chân của Ramsay. Reek sợ tiếng huýt sáo. Reek sợ chính cái bóng của mình. Reek phản bội lại cả kế hoạch giải cứu của chị gái Yara, cắn vào tay người lính Quần đảo Sắt vì tin rằng đây chỉ là một trò thử thách bệnh hoạn nữa của chủ nhân.

Lúc coi đến khúc đó, nhiều người chửi Reek là đồ ngu, đồ hết thuốc chữa. Nhưng với tư cách là người đã đọc sách và nghiền ngẫm nhân vật này, tôi thấy đó là một sự mô tả cực kỳ chân thực về hội chứng Stockholm và sự sụp đổ nhân cách hoàn toàn do chấn thương tâm lý. Khi bạn bị tra tấn ngày qua ngày, mất ăn mất ngủ, bị lột da cắt thịt, linh hồn bạn sẽ tự động đóng sập lại. Não bộ của Theon tạo ra Reek như một cơ chế phòng vệ cuối cùng để sinh tồn. Theon phải chết thì Reek mới được sống. Reek ngoan ngoãn. Reek vâng lời. Reek trung thành với Ramsay.

Phân cảnh Ramsay bắt Reek cầm dao cạo râu cho hắn ngay sau khi thông báo về cái chết của Robb Stark là một kiệt tác về căng thẳng tâm lý. Lưỡi dao kề sát cổ họng kẻ thù. Reek có cơ hội để cứa đứt cuống họng của kẻ đã hành hạ mình. Cánh tay Reek run bần bật. Ánh mắt giằng xé giữa lòng căm thù và sự sợ hãi tột độ. Cuối cùng, sự sợ hãi chiến thắng. Lưỡi dao được hạ xuống. Ramsay cười khẩy đắc thắng. Hắn biết Theon Greyjoy đã hoàn toàn bị xóa sổ khỏi cõi đời này.

Nhưng luật nhân quả trong Game of Thrones có một sự trớ trêu lạ lùng. Nó bắt người ta phải đối diện với quá khứ. Việc Ramsay đưa Sansa Stark về Winterfell làm vợ chính là chất xúc tác mạnh nhất để gọi hồn Theon Greyjoy từ cõi chết trở về.

Sansa lớn lên cùng Theon. Họ từng ở hai thái cực khác nhau, không ưa gì nhau. Giờ đây, họ là hai mảnh đời tan nát bị giam cầm trong chính ngôi nhà tuổi thơ của mình. Nhìn thấy Sansa bị Ramsay lăng nhục và cưỡng bức ngay trong đêm tân hôn, trong khi Reek bị ép phải đứng xem ở góc phòng, đó là một đòn giáng mạnh vào tàn dư lương tâm của gã. Khán giả một lần nữa chửi rủa Reek vì sự hèn nhát không dám giải cứu cô gái yếu đuối. Người ta đòi hỏi tính anh hùng ở một kẻ đã vỡ nát linh hồn. Thật nực cười. Quá trình chữa lành không bao giờ là một cái búng tay phép thuật. Nó phải bắt đầu từ những vết rạn nứt nhỏ nhất. Sự thức tỉnh của Theon đến chậm rãi và đau đớn. Khi Sansa chất vấn Reek, ép anh ta phải thừa nhận thân phận thật của mình, lớp sương mù trong tâm trí anh ta bắt đầu tan đi. Khoảnh khắc Theon thú nhận đã không giết Bran và Rickon mà chỉ giết hai đứa trẻ xa lạ, Sansa nhận ra người đàn ông đứng trước mặt mình không còn là kẻ phản bội ngạo mạn ngày xưa nữa. Anh ta chỉ là một đống tro tàn đang khóc than cho những tội lỗi kinh tởm của chính mình.

Bước ngoặt lớn nhất xảy ra trên bức tường thành Winterfell. Khi Myranda, nhân tình bệnh hoạn của Ramsay, định dùng cung tên bắn Sansa. Theon, trong một khoảnh khắc bản năng sinh tồn nhường chỗ cho sự cứu chuộc, đã lao đến xô Myranda rơi khỏi tường thành vỡ sọ. Anh ta quay lại nhìn Sansa. Ánh mắt đó không còn lấm lét nữa. Đó là ánh mắt của Theon Greyjoy. Hai người nắm tay nhau nhảy xuống lớp tuyết dày bên dưới để chạy trốn khỏi địa ngục. Cú nhảy đó là sự tái sinh. Nó rửa sạch một phần bùn nhơ trên cái tên Theon.

Tuy nhiên, chạy thoát khỏi Ramsay không có nghĩa là chữa lành xong chấn thương tâm lý. Tôi rất tâm đắc cách biên kịch xử lý tuyến nhân vật của Theon sau khi thoát khỏi Winterfell. Họ không biến anh ta thành một hiệp sĩ dũng cảm ngay lập tức. Điều đó sẽ rất khiên cưỡng và giả tạo. Sự tổn thương do Ramsay để lại là những vết sẹo vĩnh viễn trên cơ thể và não bộ của Theon.

Khi Theon chia tay Sansa để trở về Quần đảo Sắt, anh ta biết mình không xứng đáng làm vua. Anh ta đứng trước toàn thể người dân Ironborn trong buổi lễ Kingsmoot (Đại hội chọn vua) và ủng hộ chị gái Yara. Đó là một sự hạ mình hiếm hoi nhưng cần thiết. Theon biết Yara giỏi hơn, mạnh mẽ hơn và xứng đáng hơn.

Nhưng bi kịch vẫn bám lấy anh ta như một cái bóng mờ. Trận thủy chiến với Euron Greyjoy giữa đêm bão là một bài kiểm tra tàn nhẫn đối với lòng dũng cảm mới chớm nở của Theon. Euron là hiện thân của sự điên loạn, tàn bạo và hoang dã nhất của biển cả. Hắn đánh tan nát hạm đội của Yara. Hắn bắt sống Yara, kề rìu vào cổ cô và thách thức Theon lao tới cứu chị.

Bóng tối bao trùm. Lửa cháy phừng phực. Tiếng người la hét thảm thiết. Tiếng lưỡi kiếm chém vào da thịt. Máu văng khắp nơi. Những âm thanh đó, hình ảnh đó ngay lập tức kích hoạt chuỗi ký ức kinh hoàng về Ramsay trong não Theon. Căn bệnh PTSD (Rối loạn căng thẳng sau chấn thương) bộc phát dữ dội. Ánh mắt Theon chuyển từ hoang mang sang sợ hãi tột độ. Tay anh ta run rẩy đánh rơi vũ khí. Trong khi Yara nhìn em trai với ánh mắt cầu cứu xen lẫn thất vọng, Theon lại chọn cách quay lưng và nhảy tòm xuống biển tẩu thoát.

Cảnh phim đó gây tranh cãi kinh khủng. Khán giả mắng mỏ Theon hết lời. Họ nói đạo diễn phá nát công sức xây dựng sự phục thiện của anh ta. Mọi người muốn thấy Theon lao vào chém Euron, dẫu có chết cũng phải chết như một người hùng. Tôi lại thấy việc anh ta nhảy xuống biển là một trong những quyết định viết kịch bản xuất sắc nhất của phim. Đời thực nó phũ phàng như vậy đó. Bạn không thể đòi hỏi một người vừa trải qua chấn thương tâm lý cực hạn, bị tước đoạt lòng tự trọng trong nhiều năm, bỗng chốc trở thành chiến binh can trường chỉ sau vài lời động viên. Cơn hoảng loạn tột độ đã đánh gục ý chí của anh ta. Cuộc chiến nội tâm của Theon chưa hề kết thúc. Anh ta vẫn là một kẻ mang nặng tì vết, hèn nhát trong khoảnh khắc sinh tử. Việc nhảy xuống biển vừa là hành động hèn nhát, vừa là bản năng sinh tồn xót xa nhất.

Nhưng chính thất bại đớn đau này mới mở đường cho một sự chuộc tội trọn vẹn hơn ở phía sau. Khác với hồi ở Winterfell, lần này Theon nhận thức rõ tội lỗi của mình. Anh ta dằn vặt khôn nguôi vì đã bỏ rơi người chị duy nhất yêu thương mình vô điều kiện. Quá trình tự chữa lành bắt đầu từ những cuộc vật lộn đẫm máu.

Theon tìm đến Dragonstone gặp Jon Snow. Cuộc đối thoại giữa hai đứa con ngoài rìa của nhà Stark trong phòng ngai vàng là một khoảnh khắc đắt giá. Theon cúi gằm mặt, chịu đựng cơn giận dữ của Jon. Jon nắm lấy cổ áo Theon, nói thẳng rằng Theon mạng lớn là nhờ công cứu Sansa. Trong sâu thẳm, Jon vẫn coi Theon là một phần của gia đình. Câu nói của Jon như một nhát dao cắt đứt khối u nhọt trong lòng Theon.

"Cậu không cần phải chọn lựa. Cậu vừa là người nhà Greyjoy, vừa là người nhà Stark."

Câu nói đó giải thoát Theon khỏi sự giằng xé danh tính kéo dài suốt mấy chục năm. Nó khẳng định rằng quê hương không chỉ là nơi ta sinh ra, mà còn là nơi chứa đựng những người ta yêu thương và những người đã nuôi dưỡng ta. Theon tìm thấy sự thanh thản đầu tiên trong tâm hồn. Anh ta biết mình phải làm gì.

Trận đánh tay đôi của Theon với tên chỉ huy Harrag trên bãi biển là minh chứng cho sự tái sinh thực sự của anh ta. Harrag cao to, mạnh mẽ, đại diện cho thói hung hăng kinh điển của người Ironborn. Hắn đánh Theon nhừ tử. Máu mũi chảy ròng ròng, mặt mũi sưng vù, ngã gục hết lần này đến lần khác. Nhưng Theon không bỏ cuộc. Hắn ta cố gắng đạp vào chỗ hiểm của Theon hòng giành chiến thắng, nhưng nực cười thay, Theon làm gì còn chỗ hiểm đó nữa. Khoảnh khắc Theon đứng thẳng dậy, nhoẻn miệng cười cay đắng và phản công đánh gục Harrag, đó không chỉ là chiến thắng sức mạnh. Đó là sự chấp nhận bản thân. Anh ta chấp nhận những khiếm khuyết vĩnh viễn trên cơ thể mình và dùng chính nỗi đau đó làm vũ khí. Đám lính Quần đảo Sắt lần đầu tiên nhìn Theon với ánh mắt nể phục. Họ tôn trọng anh ta không phải vì anh ta là con của Balon, mà vì anh ta là người đổ máu nhiều nhất nhưng không chịu lùi bước.

Việc giải cứu Yara diễn ra nhanh gọn nhưng đủ sức nặng. Yara húc đầu vào mặt Theon thay cho lời trách móc, rồi chìa tay kéo em trai lên. Sự tha thứ của Yara làm cho mảnh ghép gia đình Greyjoy của Theon hoàn chỉnh. Chị gái đã an toàn, quê nhà đã có người lo liệu. Giờ là lúc Theon giải quyết món nợ lớn nhất của đời mình. Phương Bắc.

Theon xin phép Yara đưa người tới Winterfell để chiến đấu bảo vệ lâu đài trước đạo quân Bóng Trắng. Yara gật đầu. Cô biết em trai mình đang đi vào chỗ chết. Nhưng đó là cái chết mà anh ta khao khát để thanh tẩy tâm hồn.

Lần trở lại Winterfell này, Theon không mặc áo choàng lộng lẫy, không cưỡi ngựa trắng, không nụ cười cợt nhả. Anh ta mặc bộ giáp sờn cũ, ánh mắt khiêm nhường đứng trước mặt Sansa và ôm chầm lấy cô. Cảm giác lúc đó nghẹn ngào khó tả. Winterfell là nơi anh ta lớn lên, là nơi anh ta phạm tội ác khủng khiếp nhất, là nơi anh ta bị đày đọa xuống bùn đen, và giờ là nơi anh ta chọn làm nấm mồ cho mình.

Cuộc đối thoại cuối cùng giữa Theon và Bran Stark trong khu rừng Thần Cây (Godswood) mang ý nghĩa biểu tượng cực kỳ lớn. Bran giờ đây không còn là cậu bé bị Theon truy sát năm nào nữa. Cậu ta là Quạ Ba Mắt, người nhìn thấu quá khứ và tương lai.

Khi bóng tối bao phủ khu rừng, đạo quân xác sống tràn vào như thác lũ, những người lính Ironborn lần lượt ngã xuống. Theon vung giáo đâm chém điên cuồng. Anh ta chiến đấu không vì vinh quang, không vì vương miện, mà vì sự bình yên của người em trai nuôi đang ngồi xe lăn phía sau. Bụi tuyết mù mịt, mũi giáo gãy nát, máu nhuộm đỏ nền tuyết trắng. Theon trụ lại đến hơi thở cuối cùng.

Dạ Vương xuất hiện với sự lạnh lẽo chết chóc. Đội quân xác sống dừng lại. Khoảng không gian rơi vào tĩnh lặng đến rợn người. Theon quay lại nhìn Bran, chờ đợi một lời phán xét cuối cùng.

Bran nhìn thẳng vào mắt Theon, giọng nói nhẹ nhàng nhưng vang vọng.

"Theon. Cậu là một người tốt. Cảm ơn cậu."

Một tiếng thở phào nhẹ nhõm thoát ra từ lồng ngực Theon. Đôi mắt anh ta ươn ướt. Cậu bé con tin hèn nhát ngày nào, gã phản đồ kiêu ngạo, tên nô lệ Reek thảm hại, tất cả đã tan biến. Giờ đây chỉ còn lại một người đàn ông tự do. Lời tha thứ của Bran như một con dấu ân xá vĩnh viễn cho mọi tội lỗi của anh ta.

Theon nắm chặt cây giáo, gầm lên một tiếng xé toạc màn đêm và lao về phía Dạ Vương. Anh ta biết mình không thể giết được thực thể hùng mạnh đó. Anh ta biết mình sẽ chết ngay tắp lự. Cú đâm bằng giáo gãy làm đôi chỉ là nỗ lực tuyệt vọng cuối cùng để câu giờ cho Arya Stark. Mũi giáo đâm trượt. Dạ Vương dễ dàng bẻ gãy vũ khí và đâm xuyên thân thể Theon bằng một mảnh gỗ.

Theon ngã xuống. Khung cảnh quay chậm, tiếng nhạc nền thê lương của Ramin Djawadi cất lên. Máu thấm đẫm tuyết trắng. Cái chết bủa vây lấy anh ta.

Nhìn lại cả hành trình, tôi nhận ra cái câu nói cửa miệng của người dân Quần đảo Sắt, "Những gì đã chết thì không bao giờ chết được nữa" - What is dead may never die, dường như sinh ra là để dành cho Theon. Anh ta đã chết nhiều lần trong đời. Tâm hồn anh ta chết khi bị cha ruột hắt hủi. Lương tri anh ta chết khi hạ sát bầy trẻ vô tội. Nhân cách anh ta chết dưới lưỡi dao tra tấn của Ramsay. Anh ta đã nếm trải đủ loại cái chết tận cùng của sự nhục nhã.

Việc anh ta sống lại từ đống tro tàn đó, chịu đựng sự giằng xé nội tâm đau đớn, nhặt nhạnh từng mảnh vỡ danh tính để lắp ghép lại thành một con người hoàn chỉnh, mới thực sự là sức mạnh kiên cường nhất. Người ta ngợi ca sự dũng cảm của những hiệp sĩ áo choàng trắng lao vào trận mạc không sợ chết. Nhưng tôi nể phục một kẻ sợ hãi run rẩy, ám ảnh đầy mình, nhưng vẫn quyết định cầm giáo lao về phía ác quỷ để bảo vệ người thân.

Cái chết ở rừng Thần Cây không phải là một sự trừng phạt. Đó là một món quà. Nó chấm dứt sự đày đọa dai dẳng trong tâm trí anh ta. Hàng triệu khán giả theo dõi hành trình mười năm của Game of Thrones có thể tranh cãi về cái kết của Jon Snow hay Daenerys Targaryen. Nhưng với tôi, hồi kết của Theon Greyjoy là trọn vẹn và hoàn mỹ nhất. Anh ta đã trả đủ nghiệp chướng bằng máu và nước mắt. Anh ta tìm lại được bản ngã của mình ngay tại chính nơi anh ta từng đánh mất nó.

Khi lửa hỏa thiêu bùng lên tại Winterfell để tiễn đưa những người đã khuất, Sansa Stark nhẹ nhàng cài chiếc huy hiệu con sói tuyết lên áo giáp của Theon. Đó là sự ghi nhận cuối cùng. Sói tuyết và mực khổng lồ, đất liền và biển cả, Theon đã dung hòa được tất cả trước khi nhắm mắt. Cái gì đã chết chìm dưới đáy biển sâu thì không còn sợ bị chết đuối thêm lần nào nữa. Nó chỉ hồi sinh, chai sạn hơn, mạnh mẽ hơn và kiêu hãnh hơn lúc ban đầu.